Có những cuốn sách đọc xong, chúng ta chỉ nhớ vài câu nói.

Có những bài giảng nghe xong, vài ngày sau chúng ta đã quên.

Nhưng cũng có những cuốn sách, những lời chia sẻ, chỉ cần xuất hiện đúng vào thời điểm của cuộc đời, chúng có thể làm thay đổi cách chúng ta nhìn về chính mình.

Đối với tôi, “Sự tha thứ và lòng khoan dung” là một điều như vậy.

Đây không phải là một bài viết để giới thiệu cuốn sách. Tôi cũng không muốn tóm tắt nội dung của nó.

Tôi chỉ muốn kể về chính mình.

Về một con người đã từng sống rất lâu trong sự hờn giận, tổn thương và trách móc mà chính bản thân cũng không hề nhận ra.


Tôi từng là người luôn giữ mọi chuyện trong lòng

Nhìn bề ngoài, có thể tôi vẫn cười, vẫn nói chuyện bình thường với mọi người.

Nhưng bên trong, tôi là một người rất dễ bị tổn thương.

Chỉ cần ai đó nói với tôi một câu không vừa ý.

Chỉ cần một ánh mắt.

Một thái độ.

Hay đơn giản là một hành động vô tình khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng.

Tôi sẽ nhớ rất lâu.

Có những chuyện người khác chỉ nói trong vài phút.

Nhưng tôi giữ trong lòng vài tháng.

Có những chuyện đã trôi qua nhiều năm nhưng mỗi khi nhớ lại, cảm giác đau vẫn còn nguyên như mới xảy ra ngày hôm qua.

Lúc đó tôi luôn nghĩ nguyên nhân là do người khác.

Tôi nghĩ nếu họ không nói như vậy…

Nếu họ không đối xử với tôi như vậy…

Nếu họ hiểu tôi hơn…

Thì có lẽ tôi đã không đau khổ.

Tôi đã sống rất nhiều năm với suy nghĩ đó.


Những vết thương bắt đầu từ gia đình

Nếu thành thật nhìn lại, những nỗi đau lớn nhất của tôi không đến từ xã hội.

Chúng bắt đầu từ chính gia đình.

Từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, trong lòng tôi luôn tồn tại một sự so sánh.

Tôi thường nhìn hai anh em trai của mình và tự hỏi:

“Tại sao anh được như vậy còn mình thì không?”

“Tại sao ba mẹ thương anh nhiều hơn?”

“Tại sao anh được quan tâm hơn mình?”

“Tại sao lúc nào mình cũng là người thiệt thòi?”

Những câu hỏi ấy không ai đặt vào đầu tôi.

Chính tôi tự tạo ra.

Ngày qua ngày.

Năm này qua năm khác.

Tôi cứ nuôi lớn những suy nghĩ đó.

Tôi bắt đầu ganh tị.

Bắt đầu hơn thua.

Bắt đầu trách móc.

Và dần dần, tôi tin rằng mình thật sự là người không được yêu thương bằng.

Lúc đó, tôi không hề biết rằng mình đang sống trong một câu chuyện do chính tâm trí mình tạo ra.


Một câu nói khiến tôi nhớ mãi

Có một lần, một người chị nói với tôi một câu rất ngắn.

“Chị cảm thấy hình như trong mắt em, ai cũng có lỗi với em.”

Lúc nghe câu đó, tôi không phản ứng gì nhiều.

Thậm chí tôi còn nghĩ chị chưa hiểu mình.

Nhưng nhiều năm sau nhìn lại, tôi mới thấy đó là một trong những câu nói chân thành nhất mà tôi từng được nghe.

Đúng thật.

Trong mắt tôi lúc đó, dường như ai cũng làm mình tổn thương.

Ai cũng khiến mình buồn.

Ai cũng đối xử không công bằng với mình.

Tôi nhìn cuộc sống qua lăng kính của một người đang mang quá nhiều vết thương.

Mà khi một người mang quá nhiều vết thương trong lòng, họ sẽ rất khó nhìn thấy tình thương của người khác.


Buổi tối đã thay đổi cách tôi nhìn cuộc đời

Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó.

Tôi đang nằm trên chiếc võng trước nhà.

Không có điều gì đặc biệt xảy ra.

Tôi chỉ tình cờ mở một bài chia sẻ của một vị thiền sư nói về sự tha thứ và lòng khoan dung.

Tôi không biết vì sao, nhưng càng nghe, tôi càng thấy như những lời đó đang nói về chính cuộc đời mình.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra một điều rất quan trọng.

Không phải người khác đang trói buộc tôi.

Mà chính tôi đang tự trói buộc mình.


Người khác đã quên từ lâu, chỉ có tôi là người còn giữ

Có những người từng làm tôi buồn.

Có thể sau hôm đó họ đã quên mất chuyện ấy.

Họ vẫn sống bình thường.

Họ vẫn cười.

Họ vẫn tiếp tục cuộc sống của mình.

Chỉ có tôi.

Tôi mang câu nói ấy đi hết ngày này sang ngày khác.

Từ tháng này sang tháng khác.

Thậm chí nhiều năm sau vẫn còn nhắc lại trong đầu.

Tôi cứ nghĩ họ đang làm mình đau.

Nhưng thực ra…

Người tiếp tục làm tôi đau mỗi ngày lại chính là tôi.


Điều khiến tôi đau nhất lại chưa chắc là sự thật

Tôi cũng bắt đầu nhìn lại mối quan hệ với cha mẹ.

Ba mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh.

Đó là một điều mà bây giờ tôi thấy vô cùng may mắn.

Nhưng trong suốt nhiều năm, tôi luôn mang trong lòng cảm giác rằng ba mẹ thương anh mình hơn.

Quan tâm anh mình hơn.

Lo lắng cho anh mình nhiều hơn.

Tôi tin điều đó.

Tin đến mức xem nó là sự thật.

Nhưng rồi tôi tự hỏi:

Có phải đó thật sự là sự thật không?

Hay đó chỉ là cách tâm trí của tôi diễn giải mọi việc?

Có thể ba mẹ yêu các con theo những cách khác nhau.

Có thể có những lúc tôi không nhìn thấy.

Có thể có những điều tôi đã hiểu sai.

Điều làm tôi đau không hẳn là những gì ba mẹ làm.

Mà là câu chuyện tôi kể với chính mình suốt nhiều năm.


Tha thứ không phải cho người khác, mà là giải thoát chính mình

Đọc đến đây, có thể bạn sẽ nghĩ rằng tha thứ là bỏ qua lỗi lầm của người khác.

Trước đây tôi cũng nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ tôi hiểu khác.

Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận những gì đã xảy ra.

Tha thứ cũng không có nghĩa là nói rằng mọi chuyện đều đúng.

Tha thứ là quyết định không để quá khứ tiếp tục điều khiển hiện tại của mình.

Tha thứ là đặt xuống chiếc ba lô mà mình đã đeo quá lâu.

Chiếc ba lô ấy không ai bắt mình mang.

Nhưng mình vẫn cứ mang.

Cho đến khi mệt.

Cho đến khi không thể bước tiếp.


Tôi vẫn đang học cách buông xuống mỗi ngày

Tôi không viết bài này để nói rằng mình đã thay đổi hoàn toàn.

Tôi vẫn còn những lúc buồn.

Vẫn còn những lúc chạnh lòng.

Vẫn còn những lúc vô tình so sánh bản thân với người khác.

Nhưng khác với trước đây, bây giờ tôi nhận ra nó sớm hơn.

Tôi biết quan sát tâm mình.

Biết mỉm cười với những suy nghĩ ấy.

Và biết rằng mình không cần phải tin tất cả những gì tâm trí đang kể.

Đó là một sự tự do mà trước đây tôi chưa từng có.


Điều tôi muốn gửi đến bạn

Nếu bạn đang đọc những dòng này và trong lòng vẫn còn giữ một nỗi đau nào đó…

Có thể là với cha mẹ.

Với anh chị em.

Với bạn bè.

Với đồng nghiệp.

Hay với một người đã rời khỏi cuộc đời bạn từ rất lâu.

Tôi không mong bạn tha thứ ngay lập tức.

Nhưng tôi mong bạn thử nhìn lại.

Có bao nhiêu phần trong nỗi đau ấy đến từ sự việc đã xảy ra.

Và có bao nhiêu phần đến từ những câu chuyện mà tâm trí chúng ta đã kể đi kể lại suốt nhiều năm?

Đôi khi, người đang giữ chúng ta lại không phải là người khác.

Mà là chính những ký ức và suy nghĩ mà chúng ta không chịu buông xuống.

Nếu hôm nay bạn có thể đặt xuống được một chút thôi…

Có lẽ ngày mai bạn sẽ thấy lòng mình nhẹ hơn một chút.

Và biết đâu, đó chính là bước đầu tiên trên con đường chữa lành.


Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng.

Nếu câu chuyện của tôi có thể giúp bạn nhìn lại chính mình, dù chỉ một chút, thì đó đã là niềm hạnh phúc rất lớn đối với tôi.

Chúc bạn luôn bình an.

Và mong rằng, trên hành trình phía trước, chúng ta đều học được cách sống nhẹ nhàng hơn bằng sự tha thứ, lòng khoan dung và một trái tim biết yêu thương.

Lời kết

Nếu bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng, trước hết tôi xin cảm ơn bạn đã dành thời gian lắng nghe câu chuyện của tôi.

Điều quan trọng nhất mà tôi muốn gửi gắm trong bài viết này không phải là những trải nghiệm của riêng tôi, mà là lời mời bạn hãy dành hơn một giờ để lắng nghe trọn vẹn bài chia sẻ “Sự tha thứ và lòng khoan dung”. Đừng nghe khi đang vội vàng hay để đó như một nội dung phát nền. Hãy chọn một khoảng thời gian thật yên tĩnh, với một tâm trạng thoải mái và cởi mở nhất. Hãy lắng nghe bằng cả sự hiện diện của mình, rồi dành thêm một chút thời gian để suy ngẫm về chính cuộc đời, những mối quan hệ và những điều mà bạn vẫn còn đang giữ trong lòng.

Tôi tin rằng mỗi người sẽ tìm thấy cho mình một bài học khác nhau. Có thể bạn sẽ nhận ra một nỗi đau đã mang theo nhiều năm. Có thể bạn sẽ hiểu hơn về cha mẹ, về anh chị em, về những người từng làm bạn tổn thương. Và cũng có thể, bạn sẽ học được cách dịu dàng hơn với chính bản thân mình.

Nếu sau khi lắng nghe, bạn có bất kỳ cảm nhận hay suy nghĩ nào, tôi rất mong bạn sẽ chia sẻ cùng tôi. Tôi tin rằng những câu chuyện chân thành luôn có thể giúp chúng ta hiểu nhau hơn và cùng nhau trưởng thành.

Bên dưới bài viết, tôi xin gửi tặng bạn hai file ghi âm cùng một file PDF của bài chia sẻ “Sự tha thứ và lòng khoan dung”. Toàn bộ nội dung đều thuộc về tác giả Thiền sư Sayadaw U Jotika, được Trung tâm Diệu Pháp Âm – Chùa Diệu Pháp cùng nhóm tác giả biên soạn và thực hiện. Tôi chỉ là người may mắn được tiếp nhận những giá trị này và xin phép chia sẻ lại đến bạn, hoàn toàn không phải là người biên soạn hay sở hữu nội dung.

Mong rằng bài viết này, cùng với bài chia sẻ của Thiền sư Sayadaw U Jotika, sẽ góp phần giúp bạn có thêm một góc nhìn mới về bản thân, về gia đình, về những người xung quanh và về chính những điều đang diễn ra trong cuộc sống của mình.

Và nếu có một điều duy nhất tôi mong bạn mang theo sau khi khép lại bài viết này, thì đó là: hãy học cách tha thứ. Tha thứ không phải vì người khác xứng đáng, mà vì chính bạn xứng đáng có một cuộc sống bình an và nhẹ nhõm hơn.

Chúc bạn luôn an vui trên hành trình của mình. Bởi cuộc sống này, dù vẫn còn nhiều thử thách, cũng luôn có rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ chúng ta mở lòng để đón nhận.