Giới thiệu
Thật không biết làm thế nào để có thể giới thiệu với bạn một bậc minh triết khôn ngoan nhất mà tôi từng gặp. Trong sự hiện diện của Ngài, người ta cảm nhận một sự gần gũi và sinh động, bình dị và chân thật, trang nghiêm và thân mật; sự khôi hài và kỷ luật nghiêm ngặt, lòng nhân từ vô biên và phong thái tự tại thanh thoát.
Phần lớn sự giảng dạy của Ajahn Chah là tùy duyên và tự phát qua thí dụ, ẩn dụ, hay những cuộc đối thoại sống động. Ngài thẳng thắn và thành thật. “Hãy quán xét nguyên nhân của sự khổ ở cảnh giới loài người này”, Ngài hướng chúng ta tới chân lý. Là một vị thầy khéo léo và tinh thông, với tính khôi hài và sự sáng suốt, Ngài đã sử dụng hàng trăm phương pháp khác nhau để dạy dỗ từng người, tùy vào tình huống trước mắt. Thật khó có thể diễn đạt hết sự dạy dỗ sống động của Ngài bằng lời lẽ thế gian. May mắn thay, di sản của Ngài cũng bao gồm gần hai trăm thiền viện, nhiều đệ tử tuyệt vời còn sống và đang truyền pháp, hàng trăm cuốn băng thu âm bằng tiếng Thái Lan và hàng triệu tín đồ ngưỡng mộ trí tuệ của Ngài.
Trong những trang sách sau, bạn sẽ tìm thấy một khía cạnh khác của Ajahn Chah, một con người kỷ luật và khá nghiêm ngặt, nhất là trong những thời pháp dài cho Chư Tăng Ni và khách thập phương. Ngài thỉnh cầu tất cả mọi người suy ngẫm về cốt tủy của bài giảng và ghi nhớ nó nằm lòng. Trong cuốn sách này, Ngài nhắc nhở chúng ta rằng, bất kể chúng ta là ai, đời sống đều tạm bợ:
“Nếu sự chết nằm bên trong bạn, thì bạn đi đâu để lẩn tránh nó đây? Dẫu bạn có sợ hay không, bạn cũng phải chết. Không có nơi nào có thể trốn tránh sự chết cả.”
Vì thế, Ngài chỉ cho chúng ta con đường để vượt lên trên sự sinh tử, dẫn đến sự tự do chân thật.
“Điều quan trọng là: Bạn phải quán chiếu cho đến khi bạn đạt tới một điểm mà bạn xả bỏ, nơi không có gì còn lại, vượt lên trên sự tốt xấu, đến đi và sinh diệt. Hãy điều phục tâm, ở lại nơi cảnh giới không còn nhân duyên sinh khởi”, Ngài thúc giục. “Sự giải thoát là điều có thể đạt được.”
Những ai muốn làm theo lời dạy dỗ của vị thầy đáng kính này phải sẵn sàng nhìn vào tâm của họ, thả lỏng những ràng buộc, thư giãn những bám víu, sự sợ hãi, và quan niệm sai lầm về tự ngã.
“Nếu bạn thật sự hiểu, thì bất kể hoàn cảnh hiện tại của bạn là như thế nào, bạn đều có thể tu hành trong từng giây phút. Hãy thử xem.”
— Ajahn Chah
“Nó sẽ hoán chuyển đời sống của bạn!”
Phần I: Giới Luật
01 – Lời tựa – Giới thiệu
02 – Chương 1: Vấn đề của tâm
03 – Chương 3: Sống trong đạo pháp
04 – Chương 4: Tâm thiện lành
05 – Chương 5: Lục căn: Cội nguồn của trí tuệ
06 – Chương 6: Hiểu luật
07 – Chương 7: Duy trì những tiêu chuẩn tu hành
08 – Chương 8: Tại sau chúng ta ở đây
09 – Chương 09 – Cơn lũ dục vọng
10 – Chương 10 – Hai mặt của thực tại
Phần II: Thiền Định
11 – Chương 11: Món quà chánh pháp
12 – Chương 12: Sự quân bình nội tâm
13 – Chương 13: Sự hài hòa trong đạo
14 – Chương 14: Điều phục tâm
15 – Chương 15: Nhận biết tâm + Thiền minh sát (VIPASSANĀ)
16 – Chương 16 – Chìa khóa của sự giải thoát + Năng lực của thiền định + Tu hành thành tâm
17 – Chương 17: Thiền Định
18 – Chương 18: Pháp chiến + Chương 19: cứ làm đi
19 – Chương 20: Tu hành đúng tu hành kiên định
20 – Chương 21: Chánh định tu hành với sự xả bỏ
21 – Chương 22: Trong màn đêm dày đặc
Phần III: Trí Tuệ
22 – Chương 23: Quán chiếu là gì? + Chương: 24 Pháp tánh
23 – Chương 25: Sống với rắn hổ mang + Chương 26: Trung đạo
24 – Chương 27: Sự bình an xuất thế gian
25 – Chương: 28 Quy ước và giải thoát
26 – Chương: 29 Không có điểm tựa + Chương 30: Chánh Kiến – Một nơi mát mẻ
27- Chương 31: Căn nhà thật sự của chúng ta
28 – Chương 32: Tứ diệu đế – Suối nguồn tâm linh
29 – Chương 33: Kinh điển rỗng tuếch
30 – Chương 34: Không chắc – Tiêu chuẩn của bậc thánh nhân
31 – Chương 35: Dòng nước tĩnh lặng
32 – Chương 36: Sự siêu việt
33 – Chương: 37 Vô duyên khởi + Chương: 38 Lời bạt
34 – Phụ lục
Lời bạt
Khi nào bạn mới ngừng? Hay là bạn sẽ tiếp tục học hỏi Giáo Pháp theo kiểu này? Thế cũng được, nhưng bạn phải biết rằng không phải cái học bên ngoài mà cái học bên trong mới là quan trọng. Với cái học ở bên trong, bạn khảo sát con mắt, lỗ tai, cái mũi, cái lưỡi, cái thân và cái tâm này. Đây là cái học thật. Học hỏi từ sách vở chỉ là bên ngoài, và cái học này không biết bao giờ mới kết thúc.
Khi mắt nhìn thấy hình sắc, điều gì xảy ra? Khi tai nghe âm thanh, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm vật, điều gì xảy ra? Khi thân và tâm tiếp xúc với những thứ hữu hình và sinh ra các cảm thọ khác nhau, điều gì xảy ra? Tham, sân, si có còn ở đó không? Chúng ta có lạc lối trong những hình sắc, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm và Pháp không? Đây là cái học bên trong. Cái học này có điểm dừng, điểm hoàn tất.
Nếu học mà không hành, chúng ta sẽ không đạt được kết quả. Nó cũng giống như một người nuôi bò. Buổi sáng, ông dẫn bò ra đồng; buổi chiều, ông dẫn chúng về chuồng nhưng ông không bao giờ uống sữa bò. Học hỏi cũng tốt, nhưng đừng để nó giống như thế. Bạn nên nuôi bò và uống sữa của nó luôn. Để có được những kết quả tốt nhất, bạn phải học và hành.
Giống như một người nuôi gà, nhưng không nhặt trứng gà. Tất cả những gì ông có được là phân gà! Đây là điều mà tôi nói với những người nuôi gà. Đừng để mình trở thành như thế! Điều này có nghĩa là chúng ta nghiên cứu Kinh điển, nhưng chúng ta không biết cách dứt trừ phiền não, không biết cách đoạn tiệt tham, sân, si khỏi tâm mình. Học mà không hành, không dứt trừ được phiền não, sẽ không đi tới đâu cả.
Đức Phật muốn chúng ta nghiên cứu Kinh điển, và rồi từ bỏ những hành động bất thiện từ thân, khẩu, ý; để phát triển sự thiện lành trong hành động, lời nói và tư tưởng của mình. Nếu chúng ta chỉ nói suông mà không hành động tương ứng, sự tu hành đó vẫn chưa hoàn toàn. Cho nên, học và hành đều phải hài hòa.
Bát Chánh Đạo của Đức Phật, con đường có tám yếu tố để tu hành, chính là cái thân thể này: hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, một cái lưỡi và một cái thân. Đây là Đạo. Và tâm là người đi trên con đường Đạo. Cho nên, cả sự học hỏi lẫn sự tu hành phải hiện diện trong hành động, lời nói và ý nghĩ của mình.
Bạn có bao giờ thấy Kinh điển giảng dạy về điều gì khác hơn thân, khẩu và ý không? Kinh điển chỉ giảng dạy về điều này, không gì khác. Phiền não sinh ra tại đây. Nếu bạn biết chúng, chúng mất ngay tại đây. Cho nên, bạn phải hiểu rằng cả sự tu hành lẫn sự nghiên cứu đều hiện diện ngay nơi đây. Nếu hiểu bấy nhiêu thôi, chúng ta biết tất cả.
Trong lời nói, thì một lời nói chân thật sẽ tốt hơn cả một đời nói sai. Nói cách khác, một người học mà không hành cũng giống như một cái muỗng (để múc) trong một nồi canh. Nó ở trong nồi canh mỗi ngày, nhưng nó không biết mùi vị của canh.
Nếu bạn không tu hành, bạn có thể sẽ học hỏi cho đến chết mà vẫn không biết mùi vị của sự giải thoát!
Lời kết
Nếu những lời dạy trong bài viết này đã giúp bạn dừng lại đôi chút để nhìn sâu vào chính mình, mang đến cho bạn một sự chuyển hóa, dù chỉ là rất nhỏ, thì hãy chia sẻ bài viết này đến những người mà bạn cảm thấy phù hợp. Có thể với bạn, đó chỉ là một hành động giản đơn; nhưng với một ai đó, đây có thể là nhân duyên để họ tìm thấy sự bình an, buông xuống những khổ đau đang mang nặng trong lòng và bắt đầu bước đi trên con đường tỉnh thức.
Biết đâu, chỉ trong một khoảnh khắc lắng lòng, họ sẽ nhận ra điều mà bấy lâu nay mình vẫn tìm kiếm: sự tự do không nằm ở thế giới bên ngoài, mà nằm ngay nơi tâm biết buông bỏ. Và chính từ đó, con đường hướng đến giác ngộ và giải thoát có thể bắt đầu ngay trong cuộc sống hiện tại này.